Trong những ngày này có hai sự kiện mà có lẽ người VN nào
cũng phải động lòng trắc ẩn. Đó là sự kiện người đúng đầu TQ dự duyệt binh tại
lễ kỷ niệm chiến thắng phát xít lần thứ 70 tại Hồng Trường và sự kiện người
đúng đầu đất nước VN mãi loay hoay với cơ cấu nhân sự trước Đại hội Đảng lần thứ
XII. Thoạt nhìn đó chỉ là việc bình thường như thể "việc ai người nấy
làm"... Nhưng nghĩ thêm chút sẽ thấy cái tâm thế và tầm nhìn hoàn toàn
chênh lệch nhau giữa hai nhà lãnh đạo tối cao và cũng là giữa hai quốc gia mà họ
lãnh đạo.
Sự kiện thứ nhất là việc ông Tập Cận Bình dự duyệt binh tại
Hồng Trường. Nếu suốt nữa thế kỷ qua mối quan hệ Xô-Trung được coi là "đồng
sàn dị mộng" (đồng sàn cộng sản, nhưng TQ thì mộng bành trướng lãnh thổ và
phục thù cho nỗi hận để lại từ thừi Mãng Thanh, trong khi Nga thì mộng phục dựng
lại Đế chế Sa hoàng và đề phòng Hán tộc tràn sang vùng Viễn Đông) thì giờ đây
hai cường quốc này đường như đã quyết định gác mọi chuyện sang bên để cùng nhau
đối phó với Mỹ và NATO. Có thể nói một thời kỳ quan hệ đồng minh Nga -Trung đã
bắt đầu.
Không biết Tổng thống Hoa Kỳ nhìn cái cảnh Tổng thống Putin
và Chủ tịch Tập Cận Bình vai kề vai bên nhau trên khán đài Hồng Trường chốc chốc
nghiêng đầu vào nhau bàn luận...thì nghĩ gì (?). Nhưng người ngoài cuộc thì
nghĩ ngay đến quy luật "Mã tầm mã ngưu tầm ngưu" trên cơ sở đặt lợi
ích quốc gia lên trên hết. Chính Hoa Kỳ cũng đã, đang và sẽ hành động như vậy
mà thôi, chỉ có điều là với ai và vào lúc nào. Xét về nguyên lý cơ bản thì hiện
tượng trên không có gì đáng để ngạc nhiên. Nhưng xét về thủ đoạn thì đó là một
thứ trò chơi chính trị mà không một chính trị gia nào có thể lẫn tránh. Và đó
cũng là cái cạm bẫy của tham vọng quyền lực.
Nhưng điều quan trọng hơn là nhân loại bao giờ cũng bị cuốn
vào những trò chơi quyền lực của các chính khách tầm quốc gia. Giờ đây với thế
giới có thể được cho là đã phân thành 2 cực khá rõ ràng (chứ không như cách đây
đôi ba năm trở về trước khi người ta còn đoán non đoán già chưa biết thế giới
có mấy cực). Câu hỏi giờ đây là liệu thế giới hai cực này có thể giữ cân bằng
hay sẽ lại đổ vỡ, và nếu đổ vỡ thì sẽ ra sao?. Để trả lời câu hỏi này, có lẽ ta
nên liên hệ đến quá khứ hình thành "Khối Trục" trong thời kỳ trước
Chiến tranh thế giới II. Nếu ngòi nổ của Thế chiến II là nước Đức với chủ nghĩa
dân tộc Đức quốc xã thì giờ đây ngòi nổ có thể là Trung Quốc với chủ nghĩa dân
tộc Đại Hán đầy tham vọng bành trướng lãnh thổ và ý chí phục thù khôn nguôi của
họ. Vẫn biết phát động chiến tranh không đơn giản, nhưng thực tế cho thấy chiến
tranh vẫn liên tục nổ ra, và hầu hết các cuộc chiến lớn nhỏ đều bắt đầu do sự
tính toán nhầm lẫn của những kẻ tham vọng và trong tâm trạng bức bách, cay cú.
Do đó từ nay thế giới có lẽ nên quan tâm nhiều hơn hơn đến nhân tố liên minh
Xô-Trung trong các mối quan hệ quốc tế với một tinh thần đề cao cảnh giác cần
thiết .

Theo các nguồn tin chính thức, việc làm này của Tổng Bí thư
được đa số dư luận trong nước hoan nghênh, có ý kiến đánh giá là "lần đầu
tiên công bố điều cấm kị".... Tuy nhiên khi đi vào thảo luận cụ thể, đa số
ý kiến cử tri và nhân dân đều thấy rất khó thực hiện (không khả thi) vì các
tiêu chí quá mơ hồ, thậm chí nhiều trường hợp tự mâu thuẫn hoặc phủ định lẫn
nhau. Ví dụ, trước hết không thể xác định ai hoặc cơ quan nào đủ tư cách để đứng
ra lựa chọn; và khi nói rằng "không để lọt lưới những phần tử cơ hội biến
chất...vào TW" thì làm thế nào để xác định ai là phần tử cơ hội biến chất...,
ai không. Tóm lại, đó là một việc làm vô cùng khó và phức tạp nếu không nói là
hoàn toàn không khả thi, thậm chí nếu cố gắng làm, có khi gây ra tình trạng mất
đoàn kết nội bộ nghiêm trọng - điều mà nhất thiết phải tránh trong dịp Đại hội
Đảng.
Tính khả thi là một chuyện. Nhưng điều đáng nói hơn là việc
một nhà lãnh đạo tối cao của quốc gia đáng ra phải tập trung tinh lực vào việc
nghiên cứu và đề xướng chủ thuyết nhằm chấn hưng đất nước thì đằng này lại tập
trung vào một lĩnh vực mang tính chất nhân sự hậu cần thuần túy như vậy. Sở dĩ
Singapore, Hàn Quốc và khá nhiều quốc gia khác có thể vươn lên từ địa vị nghèo
nàn lạc hậu trở thành nước công nghiệp chỉ trong vòng trên dưới 30 năm là nhờ
việc họ có những nhà lãnh đạo tối cao có thể đưa ra chủ thuyết phát triển phù hợp
cho từng thời kỳ. Việt Nam thì sao? Liệu có vị lãnh đạo tối cao nào có đủ bản
lĩnh và khả năng như vậy? Đất nước sẽ đi về đâu nếu các vị lãnh đạo tối cao mãi
quẩn quanh với nhiệm vụ "xây dựng Đảng trong sạch vững mạnh"?
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaCảm ơn thông tin chia sẻ của bạn. Bạn có quan tâm về dịch vụ phẫu thuật cắt bọng mắt dưới. nếu có thì có thể tham khảo nhé!
Trả lờiXóa